Chuyện

MẸ
Có dạo mẹ ở trên Hà Nội với cả nhà, là lúc Mai lớn sinh bé Phương. Ông bà ở trên để tiện chăm sóc hai mẹ con, tiện thể trông nom dì bé luôn. Nhà lúc nào cũng nhộn nhịp, rõ là vui. Đấy cũng là đợt dì bắt đầu fall in love. Được 3 tháng, bà buồn và nhớ nhà ở Bắc Ninh quá nên hai chị em chẳng nỡ giữ. Mình cũng ko thích mẹ về lắm (đi làm về không có ai nấu cơm ngon canh ngọt, ko có ai nói chuyện, ko có ai gọi dậy buổi sáng, nấu ăn sáng, giặt quần áo… nói chung là làm tuốt, tha hồ vòi vĩnh), tỉ tê mãi cụ vẫn muốn về, bèn dọa: “Mẹ mà về con ở đây một mình là dễ bác sĩ bảo cưới lắm đấy!”. Mẹ bảo: “Lớn rồi, phải tự lo cho bản thân”.
Về Bắc Ninh chả biết các mẹ trong nhóm cụ bàn bạc thảo luận thế nào, cụ mất ăn mất ngủ rồi gọi điện lên nhắc: “Các mẹ bảo Thúy là ở nhà thế nguy hiểm lắm, “nhớ đóng bê tông vào người nhé” “!!!
Hì, buồn cười quá, kiểu gì thì kiểu lúc nào mẹ cũng lo cho mình nhất!
Hôm rồi đi shopping mẹ mời hai chị em ăn kem ở Highlands Cafe ngon tuyệt, tranh thủ chụp với mẹ kiểu, lâu lắm rồi ko chụp.

523471719_b0573bba82

MAI LỚN

Hồi xưa Mai lớn chưa đi lấy chồng, hai chị em ở một nhà suốt ngày hục hặc cãi nhau, còn chơi trò Chiến tranh lạnh cả tháng, siêu thế ko biết. Mà có nhiều thời gian để “hành hạ” nhau. Có đợt giận ML ko quan tâm, mình còn bỏ ra mấy tiếng đồng hồ nào viết mail, nào viết thư tay… trách móc giận dỗi. Một thời trẻ con, hihi. Âý thế mà ML đi lấy chồng thấy buồn ghê. Tự nhiên hai chị em tình củ hẳn, mà bà chị lại chăm gọi điện tâm sự với mình chứ (trước hai đứa nằm một giường còn đá nhau xuống đất). Nhất là từ khi có bé Phương, anh Dũng, mình càng hiểu ML hơn. Lúc nào cũng lo cho chồng với cục vàng cục bạc Tu ti. Muốn mua quần áo đẹp lắm nhưng đi đâu cũng phải ngó xem có bộ nào hợp với aDũng, bé Phương hay ko đã.

Mấy lần đi shopping, tòan xách đồ về cho Phương với anh Dũng. Dì của bé cũng ghen tỵ một tý đấy, hihi.

523471727_e7327f269d

SU HÀO

Hôm nay sang dọn nhà anh su hào, mình dán tim ở khắp nơi. Đợt trước xem bộ phim gỉ gì gì của Tàu xẻng (anh nhà mình ghét phim Tàu, phim Hàn lâm li lắm, mình lại thích mới chết chứ), thấy hay và xúc động. Cô gái vốn dĩ bị mù, còn chàng trai sau một tai nạn rồi cũng bị mù. Ban đầu, anh rất đau khổ, không thiết đến bất cứ điều gì nữa, và cũng không để ai giúp đỡ. Cô gái mù đã dẫn dắt anh học những kĩ năng của người mù, rồi đi chơi, đi suy đóan, rất tỉ mỉ, cho đến lúc anh thực sự là một ngưuời mù “thành thục” thì hai người cũng fall in love. Vào một bủôi tối ở nhà chàng trai, cô gái dán sao ở khắp nơi, những ngôi sao bằng giấy. Ở tủ, ở giường…v.v.. và dán cả lên trán chàng trai nữa “Để từ giờ, tất cả anh là của em, ngôi sao là sự sở hữu của em nhé, anh đừng dành anh cho ai nữa” (ui trùi ui nghe mà xúc động kinh khủng). Thế rồi bất ngờ một hôm, phép màu xảy ra, chàng trai bỗng nhìn được hết mọi thứ xung quanh nhờ sự giúp đõ của một thiên thần. Anh ko biết làm gì cả, ko biết cư xử với nngười yêu thế nào, vì đén anh cũng bất ngờ. Lan man lan man mãi, họ chia tay. Chia tay rồi lại tấy ko thể chia tay vì còn yêu, chàng trai tìm đến xin lỗi cô gái nhưng không được chấp nhận. Chàng cầu xin thiên thần cho chàng được mù trở lại…

Đêm giao thừa. Chàng trai và cô gái giao hẹn, cả hai cùng ko nhìn xung quanh, vẫn là hai người mù và họ sẽ tìm nhau, tại một khu trung tâm mua sắm sầm uất. Trước giờ phút giao thời, nếu hai người tìm thấy nhau tức là họ có duyên, còn nếu ko…

Tất nhiên, kết thúc có hậu. Chàng trai dán ngôi sao lên trán và tìm được cô gái. Tất nhiên là họ sẽ hôn nhau, phim mà. “Ngôi sao dẫn đường”, mình thích ý nghĩa ấy hơn là sự sở hữu.

523471759_f503ecf4a9

Khi em xa anh
Miệng em cười
Còn nỗi buồn em giấu vào trong mắt
Đến khi anh xa em
Mắt em đã đầy
Em không biết giấu vào đâu được nữa
Nỗi buồn kia
Đọng cả trên môi.
(Bài thơ mới copy của bạn ML ở phòng, chả biết paste vào đâu, hihi)

TU TI

Bé Phương nhà mình đã được bảy tháng rưỡi rồi, hàng ngàn lần trộm vía, bé lớn nhanh như thổi. Mỗi tuần lại thấy cô nhóc lớn hơn 1 tý, hơi “đành hanh” giống mẹ, mà khó tính ra phết, chắc giống bố. Được cái xinh và tươi tỉnh, hihi, rõ ràng là giốgn dì. Hôm chủ nhật cô nàng véo dì một cái đau ơi là đau, rồi tỉnh bơ quay đi như ko có chuyện gì xảy ra. Nào, hai dì cháu đọ nhau xem ai bướng hơn nhé.

Và anh có hay, chiều nay nắng xanh…

Tối nay đi trên phố, lành lạnh!


Muốn nói với anh về mùa đông
về anh
về em
về tình yêu

em thích mùa đông
thích những đêm rét tần ngần
choàng thêm áo bông… đeo găng tay to xù… em vẫn không đủ ấm
thế mà chỉ một lời anh nói
“Em nhớ mặc thêm áo …”
em ấm hết một mùa.

Con gái là con người ta….

Mình đọc truyện này trên blog của người bạn – chẳng quen biết tý nào, tự nhiên đọc và thấy thương bố mẹ mình quá, mình cũng đã nghĩ đến lúc mẹ rưng rưng tiễn chị đi lấy chồng, thở dài khi nghĩ đến lúc mình cũng sẽ đến làm con một người mẹ nữa…

Nhà mình cũng có hai chị em gái!!!

CON GÁI LÀ CON NGƯỜI TA

Nhà có hai chị em gái. Cô chị bướng bỉnh nhưng biết nhường nhịn. Cô em bướng bỉnh hơn và không biết nhường nhịn là gì. Cha mẹ yêu quý hai chị em như nhau nhưng chiều cô em hơn một chút. Đơn giản vì cô em là út.

Năm cô em biết phụ mẹ dọn nhà, dọn mâm bát thì cô chị đã được coi là chuyên gia nấu ăn, sau mẹ, nhất là về khoản làm nem rán. Năm cô em bắt đầu tập đi chợ nấu ăn thì cô chị đã được coi là người lớn, biết lo toan san sẻ với mẹ mọi việc trong gia đình. Cô chị hơn cô em 6 tuổi.

Thế nhưng khi cô em bắt đầu yêu thì cô chị vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Tim chưa vương vấn, lòng chưa xao xuyến, cô chị vui tươi sống trong gia đình. Lần nào về nhà, cô em cũng giục chị: “Yêu đi thôi, cái tuổi đẹp nhất sắp qua rồi đấy”. Cô chị vẫn chẳng thèm nao núng. Cha mẹ im lặng nhìn các chàng trai nối nhau đến chinh phục và cuối cùng thất bại ra đi.

Cha mẹ tôn trọng tình cảm của cô chị. Nhưng cha mẹ cũng lo lắng cho cái duyên số của cô. Biết đến lúc nào cô chị mới chịu quan tâm đến việc gây dựng gia đình nhỏ xinh cho riêng mình. Biết đến lúc nào cô chị mới đem chàng rể về để nhà thêm người, thêm vui. Biết đến lúc nào cô chị mới cho ông bà bế cháu.

Cha mẹ cũng tôn trọng tình cảm của cô em. Nhưng cha mẹ cũng không thôi lo lắng. Biết tình yêu của cô em có đi đến cùng để đạt được ngày hạnh phúc? Biết đó có phải là cậu con trai xứng đáng, đủ ý thức chăm lo cho cô em suốt cuộc đời? Biết cậu trai ấy có thể trở thành chàng rể ngoan, thành đứa con thực sự gắn bó với gia đình?

Nhà chỉ có hai chị em gái.

Năm năm sau. Cô chị lấy chồng. Ngày cô chị mặc váy cưới, đi bên chàng rể, mẹ khóc. Mẹ nhớ cô chị. Mẹ thương cô chị bắt đầu làm dâu, bắt đầu cuộc sống mới và nhất là chính thức xa mẹ. Nhà vắng. Nhà yên ắng. Mẹ nhớ chị.

Giao thừa năm ấy, như thông lệ, cha đi lễ chùa xin lộc cho cả nhà. Mẹ lặng lẽ lên tầng chuẩn bị lễ cúng đón năm mới. Cô em ngồi cạnh cái điện thoại, mắt ngắm cây đào cây quất, lòng bình yên nhưng hơi buồn. Cô em không biết tại sao.

Quá 12h đêm, cha về, mùi nhang, mùi sương, mùi mưa xuân trong lành. Cha mẹ và cô em ngồi bên chén trà, gói mứt, vừa nói chuyện vừa cười. Mà vẫn thiếu. Gần 1h sáng, cô chị và anh rể sang nhà. Mừng tuổi cha này, mừng tuổi mẹ này, mừng tuổi cô em này. Cô em cười. Cha cười. Mẹ cười tươi, khuôn mặt lấp lánh. Bây giờ nhà chẳng thiếu gì cả.

Hai năm sau. Cô em đi lấy chồng. Buổi tối khi cô em đã trở thành nàng dâu mới, mẹ nói chuyện với cha suốt đêm. Và mẹ khóc suốt đêm. Nhà trống trải. Chỉ có cha và mẹ, không có hai chị em chí choé cãi cọ, ríu rít nô đùa, thủ thỉ nói chuyện như xưa. Hai chị em đi lấy chồng. Cha mẹ có thêm hai đứa con trai. Nhưng nhà vẫn chỉ có cha và mẹ.

Con gái là con người ta. Ngày lễ tết, ngày hội hè, ngày giỗ chạp, nhà người ta thêm người thêm tiếng cười tiếng nói, thêm đôi đũa bát cơm, nhà người ta thêm hạnh phúc. Còn nhà cha mẹ bớt tiếng nói, bớt dáng hình, bớt nụ cười, chỉ có thêm nỗi nhớ. Mẹ có buồn không? Mẹ có khóc không?

Con gái là con người ta. Khi xưa mẹ sinh hai chị em gái, mẹ yêu hai chị em gái và hai chị em gái cũng yêu mẹ, yêu mái nhà mình hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Khi xưa mẹ mong cô chị yên bề gia thất, mẹ mong cô em có được người chồng tốt, mẹ mong có thêm những đứa con trai ngoan. Khi xưa mẹ đã biết là mẹ sẽ nhớ hai chị em, mẹ sẽ thương hai chị em, mẹ sẽ buồn và buồn nhiều lắm.

Lại như ngày xưa. Khi cô em làm dâu năm đầu tiên, cô chị đã là đứa con ngoan của nhà anh rể được hai năm rồi. Khi cô em tập chăm lo cho một gia đình và chỉn chu với các trách nhiệm mới, cô chị đã là nàng dâu trưởng đảm đang thạo việc.

Nhưng sẽ khác xưa. Khi cô em xa nhà đêm giao thừa, cô chị đến bên cha mẹ, mừng tuổi cha này, mừng tuổi mẹ này, còn cô em thì vài hôm nữa nhé. Khi cô em ở xa ngóng về nhà, thương mẹ nhớ cha, cô chị đang ở bên cha mẹ, ríu rít nói cười, tay cầm kẹo tay cầm mứt, vừa ăn vừa kể chuyện. Khi cô em làm mẹ nhớ thương, cô chị lại làm mẹ dịu lòng vì lúc ấy, mẹ có cô con gái lớn, cậu con trai lớn và đứa cháu ngoại xinh ngoan bên cạnh

Con gái là con người ta. Nhưng ở nhà mình, con gái trước hết và nhất là con gái của cha mẹ, mẹ nhỉ.

Chờ đợi!!!

Ngày 31 trôi qua khá lặng lẽ và lười biếng. Sáng sớm khởi hành về Bắc Ninh City, lâu lắm rồi chẳng về, thỉnh thoảng mình cũng nhớ “hơi”nó, nhưng mình cũng thích cái rộn rang đông đúc của Hà Nội, mình đam mê sự nồng nàn nhiều khi đến “bức bối” của Hà Nội, thế nên chỉ khi nào thực sự cần Refresh, cần nghỉ ngơi và yên ổn, mình mới “về nhà”. Theo lịch sinh hoạt gia đình mình thì năm nào cũng vậy, cả nhà sẽ đón Tết Tây tại Bắc Ninh và tết ta ở Hà Nội…

Đọc tiếp “Chờ đợi!!!”