Động viên nhau vượt khó!!!

em 11.Một hôm, mẹ và nó đi chơi The Garden. Nó mở cửa xe, bước chân rón rén xuống vỉa hè. Dù đã rất cẩn thận nhìn xem vỉa hè có “chướng ngại vật” gì ko nên nó ko để ý dưới chân, vậy là, bụp, bụp, nàng ý dẫm vào cả vũng nước đen ngòm, ướt hết cả giầy cả tất.

Mẹ nghệt mặt ra nhìn cái chân của nó, chả biết mắng hay làm gì vì chưa đi chơi được tý nào.

Nó vội  vàng bảo mẹ:

– Mẹ ơi, không sao, Su không sao đâu mà. Mẹ đừng lo nhé, tý nữa là nó khô ngay thôi mà!!!
em 2
2. Từ hồi chuyển nhà, mẹ hầu như không về sớm được. Vì từ cơ quan về nhà, nhanh nhất phải mất 40 phút (mẹ đã bấm đồng hồ rồi). Nhưng ở cơ quan mẹ, để đứng dậy ra về lúc 5h30 thật là “không tưởng”.

Vậy nên, nó chỉ gặp mẹ khi gà đã lên chuồng.

Hôm nào mẹ về, nó cũng tiu nghỉu bảo:

– Chán quá mẹ ơi.

– Con chán lắm, khi con đi học về, chẳng thấy bố đâu, chẳng thấy mẹ đâu.

Khi mẹ tiu nghỉu theo, bảo nó “tại vì cơ quan mẹ xa quá, mà công việc thì nhiều, con đừng nói thế không mẹ buồn mẹ khóc nhè đấy”.

Nó bảo:

– Thế mẹ đừng khóc.  Mẹ cố gắng về sớm hơn với con nhé!Con chỉ giận bố thôi vậy.

em 4

Trả lời

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.